1 Sept 2011

Thế hệ dấn thân yêu đời

Tôi chưa bao giờ viết thứ gì tử tế vì tôi chẳng có thẩm quyền để viết tử tế về một cái gì cả. Viết ngoài thẩm quyền cho phép, tức là ngoài phạm vi bao phủ trước nay của mình mà chưa có trong tay một mái chèo và thuyền bè đủ mạnh, dễ khiến người ta bị hẫng, bị trượt-nhiều khi không ý thức được-, để rồi phiêu vào một thế giới bồng bềnh hư khói do mình tự tạo, mà nếu không có đủ dũng khí và bản năng lý trí, có khi ở tịt trong đó luôn không thoát ra được.

Nhã Thuyên có nhiều bài tôi thích nhưng tôi không thích bài mới của chị. Ngay từ đoạn đầu tiên đã thấy cảm giác chới với. Những từ ngữ mạnh mẽ bao giờ cũng là con dao hai lưỡi, như đồ long đao hay ỷ thiên kiếm, sử không khéo có khi rớt vào ngón chân cái lúc nào không hay. Những "yêu nước", "kích động", "cách mạng", "cổ vũ"... không phải là lựa chọn thông minh để mở đầu một bài luận bút. Mào đầu phải điềm, chứ mới dzô mà hăng hái quá người ta biết hết con người mình. Và nói như Gỗ Mun, ấn tượng đầu tiên rất quan trọng, ấn tượng không tốt thì dù anh có là nô-ben các kiểu tôi cũng mặc.

Điều dễ nhận ra là người viết có tham vọng thâu tóm quá nhiều. Ở đoạn đầu tiên tác giả có lẽ vừa cắn xong nên hơi phiêu, càng về sau mới càng điềm lại và vào guồng ổn hơn. Đùa chứ, tôi mà là biên tập chắc gạch hết ít nhất bốn đoạn đầu tiên. [Tôi vẫn nghĩ trang mạng biên tập tốt nhất là Talawas, các trang sau này không sánh được vì hình như họ chẳng biên tập gì cả, thực hiện triệt để tôn chỉ: một nền văn-học-không-biên-tập.]

Một vấn đề nữa là các dẫn chứng được phân loại và sắp xếp hơi luộm thuộm, hình như chỉ để gom vào cho bằng được. Nhắc đến Mùa biển động mà chỉ dành để nói có một câu trong khi tiểu thuyết này dài hơn nghìn trang là không ổn. Chỉ cung cấp thông tin mà không nhận xét hay phân tích thì cũng không ổn. Nội công thâm hậu nhất trong trường phái phát-biểu-cảm-nghĩ chắc là bác Chí Hoan, viết cả một bài phê bình dài không hề viện dẫn tác giả nào khác hay cái gì bên ngoài tác phẩm, tuy là đọc bác ấy không hiểu gì lắm.

Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất trong bài này nằm ở ý tưởng xuyên suốt: văn học dấn thân. Dấn thân của Sartre là dấn thân vào thời cuộc, còn dấn thân hôm nay-dùng từ của tác giả-là dấn thân tách khỏi thời cuộc để tự khẳng định mình. Buồn nôn từng là cuốn sách gối đầu giường của cả một thế hệ không những của Phớp mà cả VN. Văn học dấn-thân-tự-phong hôm nay thiếu người đọc không phải vì người ta không tìm đọc được mà vì đọc nhưng không đọng lại gì nhiều. Nó không quằn quại thiêu đốt cũng không lay động dạt dào đủ để tôi cầm bút lên chép lại như một thời với những Rimbaud, Baudelaire, Apollinaire dù họ không tự phong cho mình cái gì cả.

Một lý do khác: nhiều lượng mà chất không có gì mới sẽ đến lúc khiến người đọc bội thực. Có những bạn cuối 8x đầu 9x ngày nào cũng phải có mấy bài đăng trên Tiền vệ hay Văn chương việt mới ăn ngon ngủ yên. Đấy cũng là một đặc điểm của văn học mạng: cả người viết, người làm trang và biên tập, họ không biết khổ thân người đọc. Cuối cùng tôi chọn giải pháp không vào các trang ấy nữa. Rốt cuộc chỉ còn lại một câu lạc bộ đọc cho nhau nghe.

Đừng làm biến dạng văn chương và khoác cho nó lớp vỏ "dấn thân" hay thời thượng nào đó rồi đem ông bụt này ông bụt nọ ra biện hộ. Tôi chỉ cần tác phẩm của anh chạm được đến tôi, rồi tôi sẽ đưa anh vào danh sách: những-người-tôi-thích-đọc.

7 comments:

  1. Anh chưa đọc bài của Nhã Thuyên nên không bình luận gì.

    Cái đoạn "đọc cho nhau nghe" hay đấy:)

    ReplyDelete
  2. Theo cậu thì tại sao những bài thơ dấn thân xuống đường đó, bất chấp có vẻ như mang bức xúc, nhiệt huyết thật sự, lại không chạm được vào cậu?

    ReplyDelete
  3. kinh nhỉ, truy tầm sách của Thanh Lãng rồi cơ à

    chuyện mình không vào đọc đâu có đồng nghĩa với chỗ đó trở thành "câu lạc bộ đọc cho nhau nghe" nhỉ? :p

    ReplyDelete
  4. @HN: có những bài bộc lộ quá, huỵch toẹt quá, đọc xong hiểu hết ý rồi thì còn đọng lại được gì nữa? hay là bây giờ quan niệm về thơ khác rồi, ai cũng có thể làm được? thơ trở thành công cụ đơn thuần?

    nói cho công bằng, em vẫn thích một số bài thơ của Nguyễn Đức Tùng, Thường Quán, thứ thơ điềm đạm và khiến mình phải suy nghĩ.

    Còn nói về thực chất nhé, nhiều bài dấn thân xuống đường em thấy "không thật", chỉ quanh quanh một mưu toan con con. Chỉ có tính "xuống đường" là cao vút.

    Nhà thơ bây giờ yếu tính chiến đấu rồi, nói như bác nào là "âm tính" cao quá. Phải cần mấy thằng như Luyện. :D

    @NL: ôi dào, em không đủ tiêu chuẩn vào nên ghen tị ấy mờ

    ReplyDelete
  5. cái tít em đặt bừa đấy, hóa ra của Thanh Lãng à

    ReplyDelete
  6. Mình thử link sang bài Nhã Thuyên để đọc, nhưng nói thật, mình không hiểu 1 bài viết nghiên cứu (nên gọi là thế chăng) mà tịnh chẳng thấy chứng minh những điều tác giả nói bằng tác phẩm gì cả. Ai xuống đường thế, tác phẩm nào cách mạng, họ làm thế bằng cách nào... Mình không định hỏi chị Nhã Thuyên vì nói chung thì mình không có nhu cầu hỏi :D, nhưng mình muốn hỏi cậu, cậu thấy điều đó có sao không. Hay bởi mình ít đọc so với mọi người nên mình không biết là có trường phái phê bình kiểu như thế nhỉ.

    ReplyDelete
  7. Đấy là một bài tiểu luận chứ không phải phê bình gì. Tớ cũng thấy không chặt. Những ai, tác phẩm nào dấn thân xuống đường thì chỉ có những người nằm vùng mới biết. Tớ chịu.

    ReplyDelete