29 Aug 2011

Chuyện ác ôn ở nông thôn

Tôi cảm thấy hụt hẫng vì không biết phải làm gì khi có net trở lại. Cái này gọi là sốc văn hóa ngược.

Sự thể là bọn tôi vừa chuyển sang nhà mới, rộng rãi, xinh tươi và thân thiện với môi trường hơn, tức là không còn phải ngồi xổm nữa. Sân trước bọn tôi thiết kế một quả bàn hội nghị để mỗi sáng ra ngồi cà phê đọc báo và kéo vài đường cơ bản. Sân sau được bố trí một lò barbecue di động chạy bằng than và một chiếc xô-pha nhìn ra hàng giậu để làm tụ điểm đờn ca tài tử về đêm. Để đề phòng giậu đổ bìm leo chúng tôi sẽ uống trong vòng ba nốt nhạc. Để nhân loại được bay cao, bay xa, chúng ta cần có một châm tửu, một điều mồi, một làm thơ hậu hiện đại và một khéo lật mồi sao cho khỏi bị sém.

Phòng tôi xinh đẹp như một tiểu vương cung thánh đường được bày trí lại để ở. Từ hồi chuyển qua đây tôi đã quen với sự không có net. Đối với tôi điều này không đến nỗi quằn quại như nhiều bạn tưởng tượng mình sẽ, mà nó bình dị và nhẹ nhõm như chuyển từ Marl ngoại sang Marl nội, từ phô mai Con bò đeo nơ sang Con bò hạnh phúc. Căn bản vì không có net tôi vẫn còn khối việc để làm. Sách để đầy từ lối đi lên giường tầng, vừa làm kệ hong quần áo vừa làm kệ kê nhang muỗi. Rồi còn một chồng phim Ý tôi mượn ở trường và đống phim tôi chép của bác Múc đít. Thỉnh thoảng đọc hay xem được gì tâm đắc tôi lại ra ngoài vận khí và làm một đường cơ bản, ngắm nhìn nhân loại chung tay xây dựng thế giới xinh đẹp hơn.

Thậm chí, tôi còn phởn đến mức [tự kiểm duyệt] bằng óc sáng tạo và đôi tay của mình. Khi nào hết biến tôi sẽ kể. Nói như vậy để thấy rằng việc có net trở lại đã phá vỡ bầu không khí bình yên mà lâu lắm rồi tôi mới tìm thấy kể từ khi tôi bắt đầu lãng quên tiệm cho thuê băng vi-đéo ngoài ngõ. Những thần bài, hiệp nữ, tiểu tử, thanh mai trúc mã... các kiểu giờ đây chuyển sang hình thù khác có chiếc lưỡi bò lủng lẳng. Hí mộng nhân sinh trở thành Bi tình thành thị.

Mà kể cũng lạ, vừa vắng mặt tôi, ngoài quê xảy ra bao nhiêu biến cố. Đau nhất là nhiều bác còn không vào được nhà của mình vì trưởng thôn xây cbn quả tường gạch chắn ngay trước ngõ. Nguyên nhân chắc là vì mấy nhà nấu cao khỉ bốc mùi um hết cả lên khiến cả xóm bị vạ lây. Kể từ ngày phải ngủ ở trạm biến thế, bác giò ta mạnh miệng hơn hẳn.

Tôi cũng ngậm ngùi chẳng còn biết viết gì nữa, mà biết viết gì đây khi thực ra tôi định viết câu mở đầu là: Mọi chúng ta sinh ra đều có hai thế giới thuộc về, một thế giới dằn vặt, và một thế giới dịu êm.

No comments:

Post a Comment