Tôi đã từng làm bố.
Tôi đã từng yêu em đến độ, tôi nghĩ mình đã có với em những đứa con. Khi mơn đầu vào bụng em, tôi cảm thấy những tiếng thở khe khẽ, tôi nhìn thấy những bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay mình, tôi ngửi thấy mùi ngô sữa từ trong những tiếng cười tinh nghịch, và tôi nghe tim tôi ấm áp. Tôi thấy mỗi lần mình trở về nhà, chúng lại reo lên, ùa ra đón và ôm chầm lấy tôi, như cách em đã từng. Nói như một nhà văn tràn đầy tình yêu thương đồng loại, thì tôi biết rằng mình sẽ lấy người phụ nữ ấy làm vợ, bởi tôi sẽ yêu lắm những đứa trẻ do cô ấy sinh ra.
Những đứa trẻ, dù là được sinh ra từ bao bọc của hoài niệm hay là từ khao khát rạn nứt không thể chữa lành của mối tình đã vỡ, đều mang đến cho chúng ta những niềm hy vọng có lẽ là vĩnh cửu. Hy vọng về một sinh linh mới tươi tắn hơn, nhiệt thành hơn để bù đắp cho cái tàn phai của một bản thể đã cũ. Hy vọng về những điều lành xảy đến cho thế gian. Hy vọng về những trái tim ấm áp. Hay nói một cách đơn giản, nó giống như niềm hy vọng về một rèm nắng lấp lánh bừng lên vào buổi sáng mùa đông xám ngắt của những người chụp ảnh dạo, những người vốn chỉ biết những đứa trẻ của họ được sinh ra ở trong phòng tối. Và vĩnh cửu ở thang độ, là khi ta biết mình đã được sinh ra một lần nữa.
Những đứa trẻ, chúng luôn cho ta biết trước điều gì đó về bản thân chúng ta. Một cái vẫy tay, một tiếng cười, một tiếng thở nhẹ, một cái cựa mình theo chiều dọc từ bả vai xuống nếp nhăn ở mông đít, một cái quẫy, hay một cái chớp mắt, hay một tiếng nghiến răng mang đầy tính cách mạng... chúng đều mang một ý nghĩa nào đó tùy theo cách giải mã của chúng ta. Thật lạ, là nhờ ngắm nhìn những động tác đó, ta cảm thấy mình hiểu được sâu thẳm bản thân hơn. Ta đắm say, ta gục ngã, ta gạt bỏ, ta cự tuyệt, ta huy hoàng, ta hạnh phúc, ta buông xuôi. Ta đang yêu hay ta đang đánh tráo. Ta là ai. Và ai là ta.
Tôi cúi xuống hôn những đứa con tôi. Tôi biết mình đang cảm thấy gì. Tôi cần đến chúng, cần những cái nắm tay đầy ấm áp và dịu ngọt, và đôi lúc tôi chỉ cần như thế, cũng như người thợ nhiếp ảnh đang thao tác trong phòng tối, họ chỉ cần ở yên trong bóng tối với những đứa con do họ sinh ra. Chỉ như thế, đôi khi, là đủ.
No comments:
Post a Comment