25 Apr 2012

Năm nay tôi hai mươi (9)

Hồi còn bé, trong một lần dẫn đi mua ti vi, ba hỏi tôi: Có cái gì thực hơn hiện thực không? Ngày ấy tôi những tưởng hiện thực là tuyệt đối, là vĩnh hằng, là bất khả cấu véo hay đâm thủng, là thứ mà không một màn hình plasma siêu nét hay LED siêu nhiên nào có thể giả lập một cách chân phương giản tiện. Sau này, ông gần như từ tôi, tôi không còn gặp lại ba và em tôi nữa. Tôi đã gần như mất tất cả. Tại sao người ta có thể sáng đi chiều về để gặp những người mình thương yêu nhất, còn tôi thì không? Hiện thực trong tôi không có lời đáp.

Tôi thường giải stress bằng cách xem phim và chơi thể thao. Tôi chơi hai môn: chạy bộ và đá bóng. Tuần đá bóng hai buổi với đám bạn, bất kể ngày mưa hay nắng, nóng ran hay rét mướt. Từ bé đến lớn tôi luôn đá ở vị trí hậu vệ cánh trái. Tôi là một hậu vệ cần mẫn, luôn đảm nhiệm tốt vị trí của mình, nhưng không bao giờ có tham vọng trở thành một tiền đạo tài hoa hay ngôi sao của cả đội, bất kể thỉnh thoảng có những cú sút chân trái như búa bổ vào khung thành đối phương, hay đôi khi có những cú bứt phá thần tốc dọc đường biên mặc dù sau đấy có thể chạy về không kịp. Bằng cách nào đó, tôi cũng đối diện với hiện thực bằng một niềm tin mẫn cán đôi khi sóng sánh như nước cống chảy mặt bèo, không đòi hỏi gì hơn.

Những ngày không đá bóng, tôi chạy bộ dọc bờ sông. Mùi cây cỏ làm tôi nhớ lại những ngày đi học quân sự ở ngoại ô Sài Gòn. Tôi chưa bao giờ gần với mùi cỏ hoang như thế, nó trong vắt và thơm tho như làn da một thiếu nữ vừa tắm, nó làm lòng ta quặn lại bởi niềm tin về một cuộc sống tươi đẹp, trong mơ và có ý nghĩa. Tôi không có ý định nâng tầm kịch tính, nhưng nếu bạn thử hít hà mùi cỏ hoang vào một buổi sớm tinh mơ, bạn sẽ hiểu điều tôi nói. Cũng có lần dừng lại dưới gầm cầu, tôi nhìn lên những thanh sắt đan ngang dọc, tối bưng, sâu hoắm, lạnh lẽo, xa xăm, và tự hỏi, hiện thực cũng là thế này ư, có khác gì đâu một gầm cầu. Những lúc trời quang, tôi hay đứng rít ở một cầu tàu, nhìn những chiếc canoe qua lại. Tôi thấy em ở bờ bên kia, em đang tắm và nhìn tôi say đắm.

Một số ngày nào đó trong tuần, tôi đi làm ở quán cafe-nhà hàng dưới sảnh một cao ốc văn phòng. Chạy bàn, phụ bếp, sắp nước, lau nhà đủ kiểu, thường thì đầu tắt mặt tối cho đến cuối buổi, tôi chả còn biết ai vào với ai. Lương cũng kha khá, dù đôi khi cầm dúm tiền trên tay tôi cũng không biết mình làm thứ công việc chân tay và phá sức này để làm gì, và liệu nó mang lại mảy may hạnh phúc nào cho tôi. Nhưng nhìn những con người đang hằng ngày làm việc lầm lũi mà không thiết tha đi tìm hay nắm giữ hạnh phúc, tôi biết rằng tôi cũng như họ, làm để trốn biệt khỏi hiện thực được khắc nào hay khắc đấy. Tôi từng nghĩ sẽ dành ít tiền để dắt em đi ăn sushi, loại có cá hồi, loại ngậm vào là như tan chảy trong miệng. Ôi dào, nhắc đến mà thèm, tôi nhớ truyện Vua đầu bếp quá. Bây giờ tôi thèm nhất món cơm gà rang muối.

Làm nhà hàng, những lúc gần hiện thực nhất là khi bạn đi đổ rác. Có một lần cãi nhau với xe ô tô vừa lao ra khỏi tầng hầm, tôi suýt ném bịch rác đầy bã cà phê vào cái xe ấy. Nó tưởng mình nó mới được quyền tiểu tư sản ư. Bọn tây trưởng giả làm tôi nhớ cái thành phố biển của mình da diết, mặc dù, có lẽ không bao giờ tôi muốn nhìn thấy nó nữa. Ở đó đầy những kí ức loảng xoảng, đầy những lẫn lộn buồn vui, là cái thùng rác chứa đầy bã cà phê của những lần tôi hoang dã. Có một lần leo núi, tôi và đám bạn gạt vạch cảnh báo cháy rừng từ cấp đầu lên cấp cao nhất. Tôi ước gì mọi thứ chạy trụi hết đi, chỉ còn lại mình tôi với đám bã.

Ngày mai lại phải đi làm. Hiện thực giống như những ngã rẽ của con đường mà ta chạy bộ, đôi khi ta vẫn phải chạy vào khám phá để rồi phát hiện ra sự thực rằng ta vừa phải ăn lồn, và phải vòng về đường cũ. Hiện thực là cái ta phải sống với nó. Phải sống với. Nó.

5 comments:

  1. hiện thực là cái từ mỗi khi dùng đến nhất thiết ta phải cho vào ngoặc kép :) - Nabokov (đại ý)

    anw, anh cũng chung thân hậu vệ cánh trái, mặc dù thuận chân phải, từ vị trí đó mà nhìn, hiện thực sân bóng bao giờ cũng thật là khái khoáy hehe

    ReplyDelete
  2. Quá chuẩn. dắt bóng dọc đường biên đến cuối sân, ngoặt bóng quay người và tung một quả trái phá vào góc ê ke hehe

    Mà như vậy là hai ta không thể chung một đội :D

    ReplyDelete
  3. nếu trên sân thì em sẽ đá trung vệ, nếu có sức thì em sẽ đá tiền vệ trung tâm, còn nếu hiện thực thì em sẽ đá điện tử. :D

    ReplyDelete
  4. Thế chơi banh bàn đi, luyện quay tay :)

    ReplyDelete
  5. em có thể chơi với mọi loại bóng trừ bóng bàn :D

    ReplyDelete