Galina Ivanovna Dzhunkovskaya
Galina Dzhunkovskaya sinh ra trong một ngôi làng tại Kiev - Ukraine, cha cô là nông dân. Năm 1938, cô chuyển đến Grozny ở vùng Chechen-Ingush để học về ngành thuốc. Sau đó, cô đến Moskva để học về cơ khí hàng không vì thấy phù hợp với mình hơn.
Chiến tranh nổ ra, Dzhunkovskaya tình nguyện làm ý tá và tham gia bảo vệ thành phố cùng với các bạn học của trường Đào tạo Hàng không Moskva. Nhưng cô không thích việc đào công sự mà muốn trực tiếp tham gia chiến đấu. Hưởng ứng lời kêu gọi của Marina Raskova huy động các nữ sĩ quan tình nguyện gia nhập phi đòan của mình, cô gái trẻ ngay lập tức tham gia không chút đắn đo. Cô được huấn luyện thành phi công tại Engels gần Stalingrad, và được gửi điều tới Phi đoàn máy bay ném bom bổ nhào 587 mới được thành lập. Đơn vị này phụ trách máy bay ném bom hạng trung Petlyakov Pe-2, có hai động cơ và bay nhanh.
Phi đoàn 587 ban đầu được chỉ huy bởi Marina Raskova, nhưng cô bị hy sinh trong tai nạn máy bay năm 1943. Maj Valentin Markov trở thành người kế nhiệm, một vị trí mà ban đầu anh cho là đáng ê mặt. Tình hình càng tồi tệ hơn khi các nữ phi công không tuân lệnh người chỉ huy mới. Không muốn mình bị hạ thấp, Markov ngày càng trở nên nghiêm khắt và gắt gỏng. Anh được họ gán một biệt danh là "Lưỡi lê".
Khi nhận ra tài năng của các nữ chiến sĩ, thái độ của Maj Markov thay đổi hẳn. Anh trở nên mềm mỏng hơn, đặc biệt là với Dzhunkovskaya, cô gái mà anh yêu. Và Dzhunkovskaya cũng dần nhận ra và chấp nhận tình cảm của anh, gọi anh bằng cái tên thân mật "Bố" (Daddy).
Người chỉ huy phải lái máy bay thả bom và cần người phi công giỏi nhất của phi đoàn đi cùng mình hỗ trợ; lại không ai khác ngoài Dzhunkovskaya. Do vị trí của mình, dù muốn, Maj Markov không thể có sự ưu tiên đối với phụ nữ, kể cả các nữ phi công của mình. Chàng trai đành chấp hành kỷ luật cấp trên mà chưa kịp thổ lộ tình yêu.
Trong thời gian đó, Kzhunkovskaya như phải đối mặt với cái chết. Máy bay của cô bị chặn bởi tiêm kích Đức và một cuộc đọ súng khốc liệt đã diễn ra. Khi chiếc Pe-2 vừa kết thúc làn đạn súng máy của mình, hai chiến đấu cơ địch đã nhào tới hòng tiêu diệt. Cô nhanh chóng chộp lấy khẩu súng bắn pháo tín hiệu, phát một quả pháo sáng qua khe cửa mở. Quả pháo phát nổ và ánh chớp lóe lên khiến 2 gã phi công địch nhầm tưởng chiếc máy bay đã phát nổ trong khôn
Mùa thu năm 1944, Dzhunkovskaya thành lập phi đội số 2 cùng với Klavdiya Fomicheva. Trong chiến dịch đầu tiên cùng nhau ở Belorussia, máy bay bị bắn bởi súng phòng không và động cơ bốc cháy. Họ cố gắng quay trở về, nhưng máy bay bị bốc cháy ở độ cao 150m. Người ta trông thấy máy bay lao xuống và tin rằng các cô gái đã hy sinh.
Hai phi công đều bị thương, còn Dzhunkovskaya bị bỏng ở vùng mặt. Máy liên lạc vô tuyến đã bị hỏng khi máy bay rơi. Cuối cùng họ được cũng cứu, đưa đi chữa trị và trở về hàng ngũ. 5 ngày sau đó, khi máy bay vận tải đưa Fomicheva và Dzhunkovskaya, người ta thấy Maj Markov chồm đến và đưa hai cô gái ra.
Tính đến háng 12 năm 1944, Dzhunkovskaya đã hoàn thành 62 nhiệm vụ bay, tham gia 5 trận chiến trên không và 2 lần bị máy bay địch bắn hạ. Ngay sau chiến tranh kết thúc, Dzhunkovskaya đã lập gia đình với thủ trưởng của cô, Valentin Markov, điều mà các nữ đồng nghiệp của cô đều đã đoán trước. Ngày 18-8-1945, cô được phong Anh hùng Liên Xô (HSU - Hero of the Soviet Union).
Bà tiếp tục phục vụ cho quân đội Soviet Viễn Đông và về hưu sớm năm 1950 do sức khỏe giảm sút và hậu quả những vết thương thời chiến. Sau đó, Dzhunkovskaya và Markov cùng tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm Kirovgrad và trở thành giáo viên Tiếng Anh. Bà mất ngày 12-9-1985.
Klavdiya Yakolevna Fomicheva
Klava Fomicheva là nữ phi công ném bom xuất sắc nhất trong Chiến tranh Vệ quốc. Cô sinh ra tại Moskva nhưng trải qua tuổi thơ ở vùng quê Znamenka, Lipetsk. Gia đình cô rơi vào cơ cực sau khi cha và anh cả mất. Cô học hết cấp hai và đến Moskva tập sự làm trông nom sách ở kho lưu giữ. Trong khoảng thời gian đó, với số tiền nhờ tập sự, cô tham gia và hỗ trợ một câu lạc bộ tàu lượn, từ đó gắn bó với máy bay. Cô gái trẻ ngày càng xuất sắc và được mời gia nhập một hội bán quân sự về máy bay.
Fomicheva được chứng nhận phi công năm 1937, và làm huấn luyện một năm sau đó. Tài huấn luyện của cô được bộc lộ khi chỉ trong ba năm, 65 học sinh của cô đã được nhận vào các trường hàng không quân sự.
Khi trung đoàn phi công toàn nữ được lập ra bởi Marina Raskova, Fomicheva cũng tình nguyện tham gia. Dù sao, Raskova cũng bị thuyết phục bởi tài năng của cô và sớm đưa cô vào trung đoàn máy bay ném bom. Những tân phi công được huấn luyện ở Engels và được gửi tới trung đoàn máy bay ném bom bổ nhào 587, vốn được chuyển từ máy bay cũ một động cơ SU-2 sang loại mới hai động cơ Pe-2, khó sử dụng hơn.
Trong hai phi vụ đầu tiên đầu năm 1943, Fomicheva bay cùng với phi đội phi công nam ngay khi Trận Stalingrad bước vào giai đoạn cuối. Cô nhanh chóng nắm được trách nhiệm của mình, không cần người giám sát nữa để hỗ trợ phi đội bay của mình. Thay mặt phi đội trưởng, cô thành thục huấn luyện cấp dưới. Suốt trận đánh ở Kuban mặt trận Bắc Caucasus, phi đội của cô không có bất kì thương vong nào.
Đáng chú ý nhất là trận đánh ngày 2-6-1943, phi đội của Klava Fomicheva nhận được sự động viên khen ngợi từ Chỉ huy không quân. Chiếc Pe-2 xuất kích tới Kuban trong một phi vụ ném bom, được hỗ trợ bởi máy bay tiêm kích. Trước khi họ bị đánh chặn, phi đội tiêm kích bay cùng máy bay ném bom để truy kích máy bay địch. Tám chiến đấu cơ Đức cố gắng xoay chuyển tình thế. Chiếc ném bom thoát khỏi đội hình, bắt đầu cuộc giao tranh tàn khốc bằng việc bắn hạ bốn máy bay địch. Trong khi đó, năm chiếc máy bay ném bom cũng bị bắn hạ, nhưng toàn bộ phi công đều sống sót. Trận chiến đã đặt những dòng tít lớn lên các tờ báo Xô viết sau đó.
Ngày 17-9-1943, máy bay của Fomichave bị bắn bởi pháo phòng không khi quay về sau một phi vụ ném bom. Một động cơ bị cháy, một người lái bị thương, nhưng cô phi công dũng cảm vẫn nỗ lực đưa máy bay hạ cánh an toàn xuống một sân bay của quân Liên Xô vừa bị trút bom. Chiếc máy bay bật tung lên khi nhào xuống một hố bom và bắt đầu bốc cháy. Cô và phi công đi cùng đã thoát chết với chấn thương khá nặng, còn người xạ thủ ngồi sau thì hy sinh. Fomicheva dưỡng bệnh trong bệnh viện đến đầu năm 1944.
Trước khi chiến tranh kết thúc, máy bay của Fomicheva còn bị bắn hạ lần nữa vào ngày 23-6-1944, khiến cô bị thương ở chân và bị bỏng. Cô và phi công của mình, Galina Dzhunkovskaya buộc phải nhảy dù khỏi máy bay ở 150m. Cô dừng bay khoảng 2 tháng và tiếp tục nhận nhiệm vụ mới vào tháng 8.
Klavdiya Fomicheva đã hoàn thành 55 phi vụ tính đến tháng 9-1944. Cuối chiến tranh, cô được tung hô với 11 phi vụ thành công. Ngày 18-8-1945, người nữ phi công xuất sắc nhận danh hiệu anh hùng Liên Xô.
Sau chiến tranh, Fomicheva huấn luyện ở trường đào tạo Không quân, nhưng về hưu năm 1956 do sức khoẻ yếu, là hậu quả chiến tranh để lại. Bà mất ngày 5-10-1958 và được chôn cất ở Moskva.
Gia Vũ dịch từ Heroines of the Soviet Union, Henry Sakaida, Osprey Publisher
Tháng 3 - 2006
xin lỗi !
ReplyDelete