Truyện ngẫn
Tôi nhìn căn nhà số tám mươi sáu trên đường Lennox nơi em ở, nơi có những đôi giày nằm ngổn ngang dưới bờ dậu, nơi có hòm thư không bao giờ mở, nơi có cái chuông cửa không bao giờ phát ra tiếng mà trên đó chỉ gài chiếc lá bạch đàn tỏa ra mùi hương quen thuộc vương vấn trên tóc em, trên vai chiếc áo thun sờn màu em vẫn mặc mỗi tối khi đi làm về trên chuyến tàu đêm trở về từ ngoại ô mà ngồi cạnh em ớ đó chỉ có tôi, chỉ có tôi ở đó ngồi cạnh em từ ngoại ô trở về trên chuyến tàu đêm khi đi làm về mỗi tối em vẫn mặc chiếc áo thun sờn màu vương vấn trên vai, trên tóc em mùi hương quen thuộc chiếc lá bạch đàn tỏa ra chỉ gài trên đó cái chuông không bao giờ phát ra tiếng nơi có cái cửa không bao giờ mở, nơi có hòm thư nằm ngổn ngang dưới bở dậu, nơi có những đôi giày trên đường Lennox em ở căn nhà số tám mươi sáu, tôi nhìn.
Tôi trở về nhà trên đại lộ số Tám phố Uôn bỏ ngỏ khi ráng chiều thau đỏ đang khẽ khàng thỏ thẻ với ánh nắng hoàng hôn khi hơi ấm Luân Đôn tràn về cùng cái lạnh đê mê của mùa đông Nữu Ước thì như một sự tình cờ đẹp đẽ tôi bắt gặp em đang đi phía bên kia đường mà có lẽ là chẳng để ý đến tôi vì chân đang nhún nhảy đá ông bơ và đôi môi lẩm nhẩm hát mà tôi chỉ muốn cắn một phát cho bõ ghét trong cái khoảnh khắc đẹp nhất tháng ba gãy súng mà cho bõ ghét tôi chỉ muốn cắn đôi môi lẩm nhẩm hát và ống bơ đang nhún nhảy vì chân đá mà có lẽ là chẳng để ý đến tôi đang đi phía bên kia đường bắt gặp em như một sự tình cờ đẹp đẽ khi mùa đông Nữu Ước tràn về cùng cái lạnh đê mê khi hơi ấm Luân Đôn thỏ thẻ cùng hoàng hôn ánh nắng khi ráng chiều thau đỏ bỏ ngỏ trên đại lộ số Tám phố Uôn tôi trở về nhà.
Tôi nghe đi nghe lại bài nine crimes chín tội ác của Damien Rice trong cái nắng chiều bức bối bất thường của cái thành phố đầy những ám ảnh yêu thương này trong căn phòng ngổn ngang những con chữ và nốt nhạc cứ nhảy nhót trên con guitar ghẻ acoustic đã lạc điệu lâu ngày không đánh bởi biết đánh sao đây khi biết trước chẳng có hứng lên dây, trên bàn phím con lap đã oằn cong vì nóng và cho dù tất cả những thứ ấy tôi không hề có cảm giác depressed, và again, không hề có cảm giác depressed cho dù tất cả những thứ ấy là con lap đã oằn cong vì nóng trên bàn phím chẳng có hứng lên dây biết đánh sao đây khi biết trước lâu ngày không đánh bởi con guitar ghẻ acoustic đã lạc điệu cứ nhảy nhót trên những con chữ và nốt nhạc trong căn phòng ngổn ngang đầy những ám ảnh yêu thương này của cái thành phố bất thường trong cái nắng chiều bức bối chín tội ác của Damien Rice nine crimes tôi nghe đi nghe lại.
Một nghệ thuật viết truyện rất hay không bít tác giả là ai thế nhỉ khi tôi đọc bài viết này ai thế là tác giả không bít rất hay một nghệ thuật viết truyện :D
ReplyDeleteviết nghịch thôi mà bạn :D
ReplyDelete