Từ trước
đến nay, khán giả vẫn nhìn vào hai thị trường phim Âu, Mỹ với hai cảm nhận đối
nghịch. Nền điện ảnh Mỹ, với kinh đô Hollywood huyên náo và giải thưởng Oscar rầm
rộ, luôn dẫn đầu trong dòng phim thương mại, hàng năm cho ra đều đặn những bom
tấn với kinh phí hàng trăm triệu đô la Mỹ và gây nên những cơn bão phòng vé.
Trong khi đó, điện ảnh châu Âu lục địa nhiều năm nay vẫn loay hoay với bài toán
gọi vốn để làm phim và những cách thức mới để “khuếch tán” dòng phim nghệ thuật,
có kinh phí thấp.
Đó là lý
do liên hoan phim Cannes – kinh đô của “điện ảnh tác giả” (cinéma d'auteur), nơi
những bộ phim chịu ảnh hưởng nặng phong cách của đạo diễn – vấp phải nhiều ý kiến
trái chiều về việc giữ tính độc đáo hay chấp nhận hài hòa với tính thương mại. Chẳng
hạn năm ngoái, Cannes khai mạc với bữa tiệc màu sắc củaThe Great Gatsby (về sau nhận hai giải Oscar về trang phục và thiết
kế sản xuất), rồi mở màn hạng mục Một góc nhìn khác với The Bling Ring về thế giới của các thần tượng. Nhưng rốt cuộc giới
mộ điệu điện ảnh vẫn vững tâm khi Cành cọ vàng được trao chobộ phim mang nhiều
tính thể nghiệm, Blue is the warmest
colour (Màu xanh là màu ấm nhất) về đề tài đồng tính nữ. Giải Cannes năm
nay, diễn ra ngày 14 đến 25 tháng 5, một lần nữa khẳng định dòng phim nghệ thuật
vẫn chiếm thế chủ đạo, đồng thời là bệ phóng cho một lớp tài năng trẻ và những diễn
viên bước sang làm đạo diễn.
Ở phim nghệ thuật, vấn đề đeo bám trước tiên luôn là kinh phí. Những
nhà làm phim không ra rả nói về nghệ thuật hay sự độc đáo của người nghệ sĩ. (Nếu
có, hẳn họ đã không bước chân vào ngạch này!) Họ nhắc đến kinh phí như một yếu
tố cốt tử và hão huyền, vì một lý do nguyên thủy: tiền và làm phim, thực ra là
cùng một thứ. Theo nhật báo Liberation,
trong quý đầu năm 2014, tỉ lệ các hãng truyền hình đặt mua trước những phim đầu
tay hay phim tác giả có kinh phí thấp (dưới 2 triệu euro) sụt giảm đáng kinh ngạc,
đến 30%.
Mặc cho
đám mây u ám của vấn đề kinh phí trong thời buổi khó huy động vốn, Cannes vẫn luôn
được đón đợi bởi lớp khán giả trung thành ái mộ dòng phim nghệ thuật. Mục đích
của điện ảnh tác giả – chỉ chung những phim nghệ thuật (art-house), phim thể
nghiệm (experimental) hay độc lập (indie)... – không phải thu hút công chúng bằng
mọi giá mà là nâng cao tính chân thực của điện ảnh. Trái với dòng phim thương mại,
thường đậm kỹ xảo hoành tráng và mang tính giải trí, dòng phim tác giả có kinh
phí thấp nhưng kích thích trí tưởng tượng, suy nghiệm, khai thác kiệt cùng cảm
xúc. Gọi là “tác giả” bởi lẽ, đạo diễn có quyền áp đặt dấu ấn lên hầu hết công
đoạn, từ kịch bản đến dựng cuối.
Ở trường
hợp anh em nhà Dardenne, những phim của họ đã thực sự được công chúng đón nhận.
Rosetta sau khi đoạt giải Cành cọ
vàng năm 1999 đã đạt đến 200.000 lượt người xem. Những cụm rạp phức hợp vốn chuộng
phim thương mại, khi chiếu Rosetta đã
làm công chúng bất ngờ. Bởi lẽ, khi đã quen với kiểu phim bom tấn Hollywood với
tiết tấu nhanh, gấp, tiếng đấm bình bịch và súng nổ đì đoàng, thì đối diện một
bộ phim chưa bao giờ chậm rãi và từ tốn như thế, khán giả có thể cảm thấy nặng
nề và khó hiểu. Nhưng điều này mới thực sự quan trọng: một phòng chiếu phim,
khi chiếu một bộ phim nghệ thuật và thực sự chạm vào cảm xúc của khán giả, sẽ tạo
ra một hiệu ứng tập thể. Điều này khó có thể mô tả theo lý tính, nhưng khi đó,
điện ảnh trở thành một địa hạt của giấc mơ, len lỏi vào những góc khó đánh thức
nhất của người xem.
Còn Xavier
Dolan, đạo diễn Quebec sinh năm 1988 với phim đầu tiên tranh giải Cành cọ vàng
năm nay, quả thực là một “phản đề” nếu so với sự chỉn chu của anh em nhà
Dardenne. Trong Tom at the farm hay I killed my mother, Xavier Dolan phá bỏ
những quy tắc của phim tác giả để áp đặt phong cách của riêng mình, coi việc
làm một bộ phim như một trò chơi, mang tính động và luôn luôn sáng tạo. Cách tiếp
cận đó vừa nhấn mạnh tính thất thường của nghệ thuật, vừa nhắc lại cho ta thấy sự
ranh mãnh, nếu muốn có, của điện ảnh.
Giải Cannes năm nay cũng là bước thử nghiệm cho nhiều diễn viên lấn
sân sang mảng đạo diễn. Chuyển thể từ một tiểu thuyết trinh thám của Georges
Simenon, The blue room (Căn phòng
xanh) là phim được chờ đợi của Mathieu Amalric trong hạng mục Một góc nhìn khác.
Ryan Gosling cũng ra mắt phim đạo diễn đầu tay Lost river (Dòng sông thất lạc) trong cùng hạng mục, kể về hành
trình ảm đạm tìm đến thiên đường bị nhận chìm dưới nước. Mélanie Laurent, nữ diễn
viên triển vọng từng dẫn chương trình cho lễ mở màn Cannes 2011, mang đến làn
gió mới trong hạng mục Tuần phê bình với Breath
(Hơi thở): câu chuyện về tình thân của hai nữ sinh, chông chênh giữa sự mê hoặc
và phụ thuộc.
Trong
trào lưu phim thương mại, khán giả bước từ màn ảnh nhỏ ra màn ảnh lớn vì họ muốn
dõi theo những minh tinh màn bạc. Nhưng ở thời của sự bấp bênh và khủng hoảng,
khi con người gặp phải những thử thách về tinh thần, họ tìm đến rạp phim để trốn
thoát, để mơ màng, để phiêu du trong một phòng tối với những hiệu ứng âm thanh
và thị giác. Tác giả không nhất thiết phải ở thái cực bi quan, u ám (như Lars
von Trier chẳng hạn), chỉ cần họ biết cách đánh động cảm xúc ở những góc cạnh
đơn giản nhất, trong những biểu hiện bình thường nhất của cuộc sống. Như với
anh em nhà Dardenne, họ đã vượt qua được thách thức lớn nhất và dai dẳng đối với
dòng phim tác giả: chạm đến được công chúng, một cách vững vàng và bền bỉ.
No comments:
Post a Comment