2 Dec 2012

Adam Zagajewski


Mùa hè

Mùa hè ấy thật oi và nóng...
Bầu trời quang treo trên tôi như tấm tăng che rạp xiếc
Tôi nói với chính mình và viết những lá thư,
quay những con số dài bất tận.
Trời ngạt tới nỗi mực
khô queo trong bút máy, chim ưng lả trên không.
Tôi còn đánh một bức điện, gửi đi vào lúc
cái bưu điện bắt đầu lơ mơ ngủ.
Bên trên bàn bầy ong quay chuếnh choáng,
ly đen nóng cục đường chảy tan tan.
Tôi bước lang thang qua phố phường,
trái với lệ thường, thu mình thành hạt bụi
bởi tuyệt vọng. Tôi lại nói với chính mình.
Một phi trường, một sân ga, một nhà thờ,
chợt hiện lên cuối mỗi đường mỗi ngả.
Du khách thì thào về những đám lửa và điềm báo.
Tôi tìm kiếm em ở khắp, mọi nơi.
Những cửa sập khóa, biên cương đóng kín,
chỉ có mây lẳng lặng trôi về phía tây.
Trời sao mà nóng, giọt chì liu riu nhỏ
từ những ô cửa sổ kính hoa.

Summer

That summer was so hot and muggy ...
The white sky hung above me like a circus tent.
I talked to myself, wrote letters,
dialed interminable numbers.
It was so stifling that ink
dried up in fountain pens. Hawks swooned.
I even sent a telegram, accepted
with a start by the dozing post office.
Drunken wasps reeled above the table,
sugar cubes burst in black coffee.
I wandered through the town and turned
slightly invisible, out of habit,
from despair. I talked to myself.
An airport, a train station, a church
shot up at the end of every street.
Travelers spoke of fires and omens.
I looked for you everywhere, everywhere.
Shutters were locked, borders sealed,
only clouds stole westward.
It was so hot, the lead dripped
from stained-glass windows.

No comments:

Post a Comment