11 Apr 2012

Năm nay tôi hai mươi (7)

Đến tận bây giờ tôi mới nghiệm ra một điều vô cùng đơn giản: những người không bao giờ ngừng yêu, là bởi vì họ luôn thiếu vắng tình thương. Có một hình ảnh của ngày xưa hiện lên trong đầu mà tôi muốn được quay trở lại, đó là những cồn cát. Ngày ấy tôi yêu cô bé hàng xóm hơn tôi một tuổi. Chúng tôi và đám bạn hay lân la ra khu vực người ta đang xây đường quốc lộ để leo lên cồn cát. Ở đó vẫn còn hoang sơ như một ốc đảo, xung quanh là những bãi cát trắng xóa, thỉnh thoảng lắm mới có một nhành cây khô trơ trọi vươn lên. Chúng tôi nô đùa trên cát, lăn lộn từ trên đỉnh xuống chân đồi. Nghịch hăng say thỏa thích, lấm lem mình mẩy về nhà, chúng tôi mấy đứa tắm chung. Cát tắm tâm hồn lũ trẻ.

Ngày bé mỗi lần nghịch cát ở trước nhà, tôi nghĩ lớn lên mình sẽ trở thành nhà khoa học. Tôi để ý từng hạt cát, hạt đất, có hạt to, hạt nhỏ, có hạt màu nâu trong suốt như hổ phách, có hạt màu xám xỉn như đầu que diêm tắt đốt, có hạt hình lục lăng, có hạt giống hình trứng móm. Tôi để những hạt cát ở nguyên vị trí, rồi ngày hôm sau, hôm sau nữa, tôi nhìn lại đúng những hạt cát ấy. Chúng có to lên. Giống như có một cơ chế sinh học nào đó tồn tại trong từng hạt cát, vận động, bài tiết, hấp thu, quang hợp, hay làm sao đó, nhưng quả thực là chúng có to lên. Đến bây giờ tôi vẫn tự hỏi liệu những hạt cát có làm tình với nhau để to lên không. Nhưng ngay từ ngày ấy tôi đã biết mình là người đầu tiên, và mãi luôn là người đầu tiên phát hiện ra điều kì diệu đó.

Cửa sổ phòng ngủ của tôi, ở lưng lửng cao, nhìn ra mái của nhà hàng xóm. Nhà ấy ngày xưa có cái mái hiên, tôi vẫn hay trèo lên cửa sổ tầng dưới nhà mình rồi đu lên trên mái hiên ấy. Tôi những tưởng trên mái bất cứ ngôi nhà nào đều chứa đựng những điều kì diệu. Nhưng thực ra chỉ có mấy xác lá, cứt chuột, bao ni lông và hai cái ống thông nước. Rồi nhà ấy sửa, nhưng cái mái vẫn thấp hơn cửa sổ phòng ngủ của tôi, và lần này tôi nhìn ra ngoài, cây vú sữa trong sân nhà hàng xóm đã lớn trổ, che mất cái mái tự thuở nào. Hằng đêm trăng sáng, tôi hay nhìn ra cây vú sữa. Có một lần tôi quay tay dưới ánh trăng và bắn ra những lá vú sữa, cảm giác thật huy hoàng. Tôi cảm giác mình đang bay, tôi nghĩ mình đang bay, người bay trên những tán vú sữa.

Những ngày tiểu học hầu như tôi không bao giờ ăn sáng. Bố mẹ cho tôi tiền ăn hủ tíu ở đầu ngõ, nhưng thi thoảng lắm tôi mới ăn, còn đâu tôi giữ lấy tiền và đi một vòng quanh phố, quanh những con phố, rồi trở lại nhà mình. Tầm sáu giờ sáng, phố ngơi vắng và bắt đầu nhộn nhịp, người bán bánh chưng tất tả đạp xe, cửa hàng tạp hóa kéo mái hiên và dựng những cái ghế gỗ cọc cạch. Tôi luôn là người đến sớm nhất trường tiểu học, tôi ngồi vắt vẻo ở lan can trước lớp, nhìn những bóng học sinh đầu tiên đẩy cánh cổng sắt bước vào, một trong số đó thi thoảng là V., tên người yêu khi đó của tôi, và cũng tên người yêu bây giờ của tôi. Một lần dưới sự quân sư quạt mo của thằng bạn chí cốt, tôi viết cho V. một bức thư mùi mẫn, nội dung đại loại là đến năm hai mươi lăm tuổi chúng tôi sẽ lấy nhau. Không may thay, trong một lần dọn vở cũ mẹ tôi bắt gặp lá thư ấy kẹp trong trang vở. Mẹ tra hỏi, tôi đứng cạnh chạn bát, và lúc ấy tôi chỉ biết khóc sụt sùi vì còn biết thanh minh gì được nữa.

Người yêu tôi năm lớp một là con chủ hãng bia, người yêu tôi năm lớp hai là con chủ tiệm cầm đồ. Những ngày tiểu học đầy dục vọng ấy, tôi không bao giờ ngủ trưa mà luôn nghĩ về những người con gái tôi yêu. Có một lần trong giờ học tôi kéo cô bé lớp hai xuống gầm bàn và hôn vào má. Lớp hai là năm duy nhất tôi học sinh tiên tiến, và cũng là năm duy nhất tôi được điểm mười văn, bài tả cây dừa. Trước cửa hàng xóm nhà em trồng một cây dừa. Mỗi lần đám cưới, người ta lại chặt tán của nó và xếp thành cổng vòm, trên cổng đính hai chữ bằng xốp: "Vu quy". Sau này tôi không còn gặp lại cô bé lớp hai ấy nữa, nhưng tôi nghiệm ra một điều đơn giản: những người không bao giờ ngừng yêu, là bởi vì họ luôn ở trong tình thương thiếu vắng.

6 comments:

  1. mừng bác đã sang được tuổi hai mươi (7) nhé! he he

    ReplyDelete
  2. viết thêm 23 bài nữa, in ra bảo đảm bán chạy hơn NNA

    ReplyDelete
  3. Thế thì phải viết thật nhanh nhỉ, cứ nhịp độ thế này chắc lên ba sọi mất :pp

    ReplyDelete
  4. Chúc mừng sinh nhật hai mươi [7] anh. Một bài viết nhiều cảm xúc.
    Siêu nhân bay qua những tán lá vú sữa ;)
    Vui mừng được làm quen anh.
    M.P

    ReplyDelete
  5. Cảm ơn bạn ;)

    ReplyDelete
  6. Yêu cái tuổi thơ thế. Thích mạnh :D

    ReplyDelete