Trước tiên là vài ý kiến tiếp tục ủng hộ YXineFF. Đã nhận được email phản hồi, may quá cứ tưởng hộp thư của mình bị trục trặc cái gì. Về bình chọn phim qua mạng thì tôi nghĩ thế này. Sau cơn địa chấn Vịnh Hạ Long, chúng ta cũng thấy rằng bình chọn online là một công cụ dễ dẫn tới bạo động hehe. Bởi vậy nên cải tiến món này sao cho nó công bằng được tới đâu thì tới. Tôi có góp ý với anh Marcus là thay vì chỉ để nút bình chọn, thì nên vừa để nút like và unlike, vì có phim người này thích nhưng người kia lại không thích, và cũng cần có không gian cho người không thích chứ. Phương án 2 là bình chọn theo thang năm ngôi sao. Một điều nữa để nâng tính công bằng cho cuộc chơi là nên phân chia thể loại phim, ít nhất cũng phải tách các phim hoạt hình sang một hạng mục tranh giải khác. Các phim hoạt hình thường được nhiều người thích hơn, vì các nhân vật thường kute với mignon các kiểu.
Chuyện thích hay không thích tù mù cảm tính lắm, nên phải để người xem lựa chọn công bằng. Tôi nảy ra suy nghĩ này sau khi xem phim thứ hai, Ngày chủ nhật bình thường, và hic tôi thấy... không hay :( Thứ nhất, casting có vẻ không ổn. Nếu chọn cậu bé kia thì không nên chọn Hồng Ánh, vì khác biệt quá lớn, xem cứ như không phải hai mẹ con ấy. Giọng, âm điệu, phong thái... quá khác nhau. Hai là cách quay phim hơi... bừa bãi, cảm giác như phim có mười lăm phút mà ông quay phim thể nghiệm đủ mọi kiểu quay mới lạ í. Thế nên cần sự điềm đạm trong quay phim hơn. Về nội dung tôi không thấy ấn tượng, nhưng như thế là ổn rồi. Nói chung, chỉ cần không cầu kì cách điệu nâng tầm triết học như bây giờ người ta vẫn tìm cách là ổn rồi. Một nội dung an toàn có thể đảm bảo cho sự thăng tiến ổn định của những phim sau. Một phần rất quan trọng là closing credits thì những người làm phim lại không để ý đúng mức và làm hơi xuề xòa, chẳng hạn "Anh" này viết hoa còn "anh" kia không viết hoa, và "anh" với "chị" không hiểu là để ai xưng hô.
Hôm qua tôi định giật quả Sụp đổ thần tượng (2) nhưng sợ bị ném đá tiếp nên chỉ dám rón rén mở một khoảnh vườn nhỏ. Vừa đi xem The Last Emperor màn ảnh rộng. Sau khi xem một số phim của Bertolucci và đặc biệt thích The Dreamers vì cách nhìn mới lạ với cuộc cách mạng tháng Năm '68, tôi đã định trao cho ông giải Bật lửa vàng trọn đời. Nhưng phim Hoàng đế cuối cùng quả là một sự đánh mất mình thê thảm. Trước tiên chúng ta cũng phải hiểu là một bộ phim nói về Phổ Nghi kéo dài từ cách mạng Tân Hợi cho đến cách mạng Văn hóa, được tùy ý sử dụng Tử Cấm Thành và không nhận được sự chỉ trích hay kiểm duyệt đáng kể nào từ Bắc Cực, hẳn phải có một cái gì đó. Xác tín chính trị nhiệt thành từ The Conformist đã tắt ngấm, tôi chỉ thấy ở đây không hơn một ảo giác chính trị. Ảo giác chính trị xuất phát từ ảo vọng thăng hoa. Rõ ràng ở góc độ nào đó Bertolucci đã đạt được thành công vô đối khi điểu khiển một đạo quân làm phim binh hùng tướng dũng đến từ phương Tây làm mưa làm gió ở Tử Cấm Thành suốt mấy tháng trời. Nhưng tôi chỉ thấy một đạo diễn tài ba đã đánh mất mình. Có nhiều kiểu đánh mất, nhưng cái mất này bao giờ cũng là mãi mãi.
Còn một phim khác cũng liên quan đến '68 nhưng là mùa Xuân Prague. Tên phim thì quen thuộc quá rồi dù cho đến giờ tôi vẫn không biết tìm bản tiếng Việt cuốn này ở đâu: The Unbearable Lightness of Being (1988).
bản tiếng Việt ở nhà anh:)
ReplyDeleteChắc là không đến nỗi vô giá hỉ? :)
ReplyDeletecũng không đến nỗi vô giá, mà là rất khó nói giá, vì cuốn này quả thực khó kiếm, nên kiếm ra rồi thì khó nhả, nhất là khi còn có autograph nữa:)
ReplyDelete