31 Mar 2010

Những Chuyện Cần Được Kể Lại

Tớ có một bệnh tạm gọi là bệnh ghiền chữ. Tất nhiên chỉ ghiền chữ ở một mức độ nào đấy thôi, nhưng so với những người xung quanh thì cái sở thích này dần trở thành một thứ gì đấy có phần bệnh hoạn, bệnh hoạn một cách thích thú. Sở thích này không phải bẩm sinh. Hồi nhỏ tớ chỉ thích đọc truyện tranh, dù bắt đầu đọc cũng hơi trễ. Cuốn truyện tranh đầu tiên mà tớ đọc, và ý thức được, là cuốn Bảy viên ngọc rồng tập 42 nằm chỏng chơ trên một sạp báo cũ bám đầy bụi nằm ở mé bên phải trước cổng trường tiểu học Hạ Long, gần đối diện với Sở xây dựng. Hồi đó một cuốn truyện mới của NXB Kim Đồng, và nhõn NXB Kim Đồng, có giá hai nghìn đồng. Sau đó tớ đâm ghiền truyện tranh và bắt đầu tìm mua truyện cũ bán trên chiếc xe đẩy ở gần nhà. Phải trải qua một tuổi thơ rong ruổi đi tìm cái mùi ngai ngái của truyện cũ như thế, và cái giai đoạn chớm lớn vật vã với cơm áo gạo tiền như bây giờ, mới có thể hiểu được đúng nghĩa thế nào là "mừng như bắt được vàng" của cái khoảnh khắc mà tớ tìm được cuốn Bảy viên ngọc rồng tập 1 đã  tuyệt bản nằm tinh tế dưới góc chiếc xe đẩy bán sách cũ.

Tớ ngưng đọc truyện tranh từ lúc nào chả nhớ rõ. Có lẽ là từ lúc con bé hàng xóm thắng độ tớ trận Pháp-Ý ở cúp châu Âu. Nó cá bằng bộ sưu tập nắp chai Coca có đủ tên 16 đội bóng ở mặt dưới, còn tớ là cuốn Bảy viên ngọc rồng tập 21, cái tập mà Sôn-gô-ku bắt đầu lớn ấy nhỉ, nhìn xinh trai và phong độ tĩ tã. Đúng là hai mốt Thúy Kiều, con bé thắng và tớ phải cho nó cuốn truyện. Hồi bé so với bạn bè đồng lứa thì tớ có một kệ truyện tranh khá là phong phú, rồi không hiểu vì sao mà cứ mai một dần và đến bây giờ là chẳng còn lại cuốn nào hết :D. Những bộ lôi cuốn nhất, có lẽ với nhiều bạn khác cũng thế, là Sôn-Gô-Ku, Jin-đô bộ 1, Ninja loạn thị, Dấu ấn rồng thiêng bộ 1... Bây giờ có truyện Hentai cũng lôi cuốn phết, nhưng kể mà được in trên giấy mới, để vừa đọc vừa mân mê trang giấy, vừa hít hà mùi thơm vào khoáy mũi thì chắc là vào cõi thiên thai nhanh lắm. Trên Facebook có "Hội những người vừa đọc truyện vừa đi ị", chắc các bạn í đọc Hentai.

Lên cấp hai thì tớ không còn đọc truyện tranh nữa mà bắt đầu đọc sách số. Đấy là nói một cách thơm tho, còn nói dân dã  là sách toán. Ông chủ tiệm sách cũ Hoàng Cương biết tớ từ dạo ấy, bởi tuần nào tớ cũng ra tiệm đấy giở từng cuốn sách toán, đọc lướt, và mua nếu có tiền, hoặc lại bùi ngùi để đấy rồi ra về bởi biết rằng ngoài tớ ra thì chả có ma nào mua mấy cuốn sách toán ấy đâu, mà đúng ra, là chả có ai hiểu được giá trị của mấy cuốn ấy cả-bọn nó toàn mua sách Võ Đại Mau với chả Một cơ số những bài toán chọn lọc là cùng. Ngày ấy tớ nghĩ như thế, và đúng là tuần sau quay lại thì vẫn còn thật hế hế-thế mới hay chứ. Và cuối cùng ở tiệm ấy có bao nhiêu sách toán hay ho tớ ôm hết cả. Hồi đấy vãi lắm, tớ còn nhớ cả năm xuất bản, giá tiền, số trang, số lượng in và tháng nộp lưu chiểu của ngần ấy cuốn. Mặc dù giờ chả nhớ gì đâu, mà thực sự là trí nhớ tớ rất kém, nhưng với những ai đã từng ham mê một thứ gì đó trong tuổi thơ, quả là có những điều kì lạ như vậy thật. Đừng quá bất ngờ khi vào một tiệm sách cũ, hỏi người bán tên cuốn sách và họ sẽ chỉ chính xác đến từng mi li mét vị trí, và nói vanh vách những chi tiết kĩ thuật của nó.

Tứ năm cấp ba trở đi thì việc đọc bắt đầu trở thành một thói quen có ý thức. Chuyện đọc cái gì và đọc như thế nào dường như không còn quan trọng nữa, vì đôi khi đọc chỉ đơn giản là để tránh buồn ngủ trong giờ học, để không phải nghe những lời giảng chẳng lấy gì làm lý thú, để giết khoảng thời gian nghỉ trưa-bọn lớp cấp ba của tớ thường vì nhà xa nên buổi trưa ở lại trường, mà nói một cách tiệm cận nhất, là để làm nhòa khoảnh khắc, để đắm chìm trong cái thế giới của những con chữ, của tưởng tượng, của vô ngôn, vô thường và... vô đối. Ngày nào đi học tớ cũng phải nhét vào cặp một quyển sách và một tờ báo. Một thứ gì đó để đọc-đấy là vật bất ly thân.

Có bạn nào nhồn nhột khi đọc đến đây không nhỉ. Cái "nhạy cảm ngôn từ" nhiều khi cho ta những cái nhột đáng yêu như thế. Khi nào dùng "cuốn", khi nào dùng "quyển" cũng là cả một vấn đề. Tớ thì không quen tự tạo ra những quy tắc viết kiểu như "style elements" mà thích để tự nhiên và trôi chảy hơn. Trong đầu mình bật ra chữ nào thì dùng chữ ấy. Tuy nhiên khi bản thân đã tự ý thức được, rằng trong mình bắt đầu có sự phân biệt ấy, thì có lẽ cái "nhạy cảm ngôn từ" đã bước sang một stage khác, sang cái thế giới của hiện thực, của duy mỹ, của những chủ ý có mùi thơm của gái. Bài này tớ viết để vận động các bạn dùng Google Reader, và không nhằm mục đích nào khác. Của tớ ở đây nhá.

p/s: Tựa đề lấy tên một truyện của Phan Nhật Nam.

4 comments:

  1. đúng là bây giờ mà ghiền chữ thì có phần bệnh hoạn thật:)

    ReplyDelete
  2. thời cấp 1 đọc truyện tranh là bị cấm, mang truyện tranh tới trường là bị tịch thu. Đến giờ tớ cũng ko thể giải thích nổi.

    ReplyDelete
  3. mình cũng bắt đầu lọ mọ việc đọc từ truyện tranh, từ một lần sang nhà hàng xóm và vớ được cuốn Đôremon tập 4. híc, sau đó là quãng đời cấp 2 đi kinh doanh cho các bạn thuê truyện và lấy tiền cho thuê ấy đi mua truyện mới....:"> giờ học dh rồi thì ít đọc đi một cách tự nhiên và nhảy qua đọc các thể loại sách khác cũng rất tự nhiên. ( à, vẫn đọc Shin chan và ao ước có 1 thằng con như thế :)) )
    entry này của cậu rất hay :)):X thanks

    ReplyDelete
  4. @Goldmund: mà phải tuổi trẻ dữ dội giống như Goldmund ra đi tìm ý nghĩa cuộc đời hả anh ;)

    @Giang: vì có nhiều đứa đọc truyện trong giờ học :D mà thật ra thì đứa nào mang truyện đến lớp cũng đều đọc trong giờ học cả :)) hồi đấy mình từng bị mời phụ huynh một lần vì tội đọc truyện :D

    @An: máu nhỉ, từ hồi con nít đã biết phe phẩy rồi ;)) lên đh thì đọc textbook đủ lòi mắt rồi =))

    ReplyDelete