Sáng nay trời lạnh. Đang ngủ thì anh tỉnh giấc. Anh nghĩ đến em, lo rằng em đi học buổi sáng có mặc ấm hay ko. Em thì lại yếu như con mèo hen ấy.
Nghĩ thế anh vơ vội lấy cái điện thoại. Nhưng rồi anh lại đặt xuống. Anh đắn đo liệu mình nên nhắn tin ko. Anh sợ mọi thứ sẽ đi chệch quỹ đạo.
Nhưng rồi sự lo lắng của anh dành cho em vượt qua tất cả. Anh cắm cúi viết tin nhắn. Tin chỉ vỏn vẹn mấy từ “Sáng nay trời lạnh em nhớ mặc ấm nhé” mà anh soạn mất gần 5 phút. Ko phải vì anh kém khả năng trong việc sử dụng thiết bị công nghệ cao, mà vì anh cứ được vài từ lại bôi, lại xoá, lại thêm bớt.
Anh chọn tên em vào mục người nhận, rồi lại vứt máy xuống bàn. Anh cứ ngẩn ngơ tự hỏi mình đang làm cái gì thế này. Rồi anh lại đặt mình vào vị trí của em. Hàng loạt những kịch bản được vạch ra. Đầu óc anh đến nổ tung mất thôi. Anh đập tay mạnh xuống bàn rồi lấy máy bấm OK. "Có thế này thôi mà nghĩ mãi" - anh tự nhủ.
Anh ngồi đợi, trong âu lo, và cả sốt sắng nữa. Một vài phút với anh giờ đây sao dài như cả năm vậy. Rồi tiếng tin nhắn cũng vang lên, anh lao đến như con thiêu thân. Ko phải số của em. Số này ngắn lắm 18001091. Nội dung gãy gọn ko kém “Tài khoản quý khách hiện đang hết tiền. Tin nhắn không thể thực hiện được”.
Anh nằm phịch xuống giường.
Rồi, ghi nhận nhé.
ReplyDeleteBây giờ đang đói, có chở em đi ăn không?
hay lực vẫn chưa đủ?
hay ngủ đi.
Là cảm giác bạn đang yêu. Thú vị nhất là dòng viết cuối "Anh nằm phịch xuống giường" Tại sao ko phải là hét lên hay cái gì tương tự như thế nhỉ :P Bài rất thú vị !!!
ReplyDelete@Xít: bất cứ lúc nào :P
ReplyDelete@N.A: hết tiền mà mình gào thét lên thì xem ra hơi...quá, nhỉ.
Bạn nói hơi quá, chỉ mới "hét" thôi, chứ chưa đến nỗi "gào thét" đâu bạn :D Theo tớ thì cái hành động mọi người hay làm nhất là đập đầu vào gối đóa, hj :P
ReplyDeleteChuyển thuê bao đi anh.
ReplyDelete