Thư gửi cho Maxwell Perkins, Paris, 15 tháng Tư 1925.
Ngài Perkins kính mến:
Trong khi trở về Áo tôi đã nhận được lá thư của ngài gửi ngày 26 tháng Hai kèm theo bản sao của lá thư trước đó mà rủi thay là tôi không hề nhận được. Trước khi thư ngài đến tay tôi khoảng mười ngày tôi đã nhận được lời đề nghị qua điện tín từ nhà Boni và Liveright về việc xuất bản một tập truyện ngắn của tôi vào mùa thu. Họ muốn tôi trả lời bằng điện tín và tôi đồng ý.
Tôi đã rất phấn khởi khi nhận được thư ngài nhưng chưa biết phải làm gì cho tới khi được thấy hợp đồng từ phía Boni và Liveright. Theo như những điều khoản về quyền hạn của họ cho ba cuốn sách kế tiếp của tôi, nếu họ không chịu xuất bản cuốn thứ hai trong vòng 60 ngày kể từ khi nhận được bản thảo thì quyền hạn của họ sẽ mất hiệu lực, và việc không xuất bản cuốn thứ hai cũng đồng nghĩa với việc mất quyền xuất bản cho cuốn thứ ba.
Vấn đề là như thế. Ngài không thể biết được rằng tôi đã vui mừng thế nào khi nhận được thư ngài và ngài phải biết rừng tôi rất sẵn lòng gửi cho nhà Chales Scribner's Sons bản thảo của cuốn sách dự định ra mắt trong mùa thu này. Điều đó khiến việc được có tên trong danh mục Who's Who thật đáng giá.
Tôi rất muốn ngài biết rằng tôi đã cảm kích thế nào về lá thư của ngài và nếu tôi đứng ở địa vị phải gửi cho ngài bất cứ thứ gì để xem xét thì tôi rất sẵn lòng.
Tôi hy vọng một ngày sẽ viết được một tác phẩm tựa như Arabia Deserta của Doughty về Trường Đấu bò [Bull Ring], một cuốn sách lớn với những hình ảnh đẹp mắt [Đây chính là ý tưởng ban đầu của cuốn Death in the Afternoon (1932)]. Nhưng phải dành dụm cả mùa đông mới có thể đi lang thang được ở Tây Ban Nha trong suốt mùa hè và viết truyện cổ điển, như tôi luôn nghe người ta nói, tiêu tốn kha khá thời gian. Nhiều lúc tôi không quan tâm đến việc viết một cuốn tiểu thuyết mà chỉ muốn viết truyện ngắn, và tôi lại muốn viết một cuốn sách về đấu bò nên tôi nghĩ dù gì mình cũng là một đối tượng tồi cho nhà xuất bản. Theo một nghĩa nào đó, có vẻ với tôi tiểu thuyết là một thể loại rất mực hư cấu và dụng công nhưng khi một số truyện ngắn đã kéo được đến 8000 đến 12000 từ, có lẽ đoạn đường đến đó không còn xa.
[Paris] In Our Time đã được xuất bản và tôi cũng đang cố mua một cuốn cho mình bởi bây giờ tôi nghe nói nó cũng đáng giá; bởi vậy cũng là giải thích phần nào cho việc ngài gặp khó khăn khi mua nó. Tôi rất mực vui sướng khi ngài thích nó và cảm ơn ngài lần nữa đã viết cho tôi về cuốn sách.
Rất trân trọng,
Ernest Hemingway
Dịch từ Ernest Hemingway: Selected Letters 1917-1961, Carlos Baker biên tập.
No comments:
Post a Comment