Bài này tôi post trên sachxua.net để tán phét về giải Nobel văn chương năm nay.
-=-=-=-=
Tán phét cho vui cái :D. Em nghĩ nên dự đoán bằng cách loại trừ thay vì bốc đại vài cái tên nào đấy theo kiểu đãi cát tìm vàng, vì thông thường chủ nhân giải Nobel văn học cũng không vàng chóe lộng lẫy lắm đâu hehe
Các bác tưởng tượng Viện hàn lâm Thụy Điển giống như một nhà cái lớn được các bác tay to điều khiển, còn tiền cược chính là niềm tin yêu và hy vọng của chúng ta. Chúng ta càng gọi to tên ai, họ càng thích lấy bút gạch tên người đó và bảo: Quên đê!!! Các bác thấy không, mười mấy năm trở lại đây, winner đều là họ, và loser mãi mãi là chúng ta, những độc giả chân chính và nhiệt thành và mang trái tim nóng hơn là một cái đầu lạnh. Nên các bác phải cố làm sao lần này trở thành winner cho nó mấu. NL chưa gì đã bàn lùi vì năm nào cũng đoán trật, năm nay akay =))
Theo phương pháp loại trừ, em nghĩ đến vài nguyên tắc:
(1) không phải Mỹ: Philip Roth, Thomas Pynchon, Don DeLlilo, Joyce Carol Oates... các vị này ở trong danh sách quá lâu rồi mà chưa bao giờ đậu nên chúng ta hãy tạm quên đi, công việc dự đoán vì thế sẽ nhẹ đi rất nhiều. Các nhà văn Mỹ thế hệ sau Roth, Pynchon... cũng loại luôn vì các cây đa cây đề còn không được giải thì các cháu tuổi nào mà đụng vào. Bởi vậy các bác gần Mỹ mà không phải Mỹ năm nay có thể được cơ cấu: Alice Munro, Atwood...
(2) không quá nổi tiếng và dễ đoán như Murakami Haruki. Thế thì chán lắm ạ, em nói thật. Cuốn nào của bác í cũng dịch hết rồi.
(3) không hướng Âu vì mấy năm nay giải trao cho châu Âu nhiều rồi. Bác nào có hơi hướng châu Âu kiểu như Pamuk cũng loại luôn.
(4) nhà văn ư? chưa chắc, năm nay có thể là nhà thơ. Chiếu theo nguyên tắc (2) thì có thể loại Adonis và Ko Un. Bởi nếu Adonis đoạt giải đúng theo nguyên tắc chính trị hóa Nobel văn học thì lại có khối kẻ la lên: Đấy, thấy chưa, tôi đoán có sai đâu! Và đó là điều Viện hàn lâm Thụy Điển không dễ dàng chấp nhận. Les Murray có thể lắm. Và tại sao không phải nhà phê bình nhỉ? Harold Bloom hay David Lodge hay Umbero Eco chẳng hạn (hai trường hợp sau thì nhập nhằng).
(5) ở nơi càng ít người nghĩ đến càng tốt. Chiếu theo nguyên tắc (2) thì các bác í không chọn Carlos Fuentes đến từ Mexico đâu. Amitav Ghost (Ấn Độ) có thể lắm nếu xét theo tiêu chí phải là: vừa trao giải xong là có khối kẻ nhảy dựng lên phản đối. Hoặc có thể là châu Phi (Chinue Achebe chẳng hạn, còn Ngugi với Thiong'O có người dự đoán rồi, mơ đi!). Trung Đông thì không thể là Amos Oz mà phải là David Grossman.
-=-=-=-=
Hóa ra nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất: Thụy Điển. Vãi chưởng!
No comments:
Post a Comment