Lối phê bình của Bloom chịu một phần ảnh hưởng của Freud, nhưng không phải Freud kiểu Lacan hay bất cứ người nào. Phong cách Harold Bloom là một phong cách đặc thù Harold Bloom. Ông có mối quan tâm lớn đến truyền thống thi ca Anh và Mỹ, đặc biệt là thi ca thời kỳ Lãng mạn và hậu Lãng mạn. Trong phần giới thiệu về Harold Bloom trong cuốn Modern Criticism and Theory: A Reader, David Lodge nhận xét: Theo Bloom, những nhà thơ lớn có nghĩa vụ xác định tính độc sáng [originality] trong tác phẩm của họ, tách khỏi các thành tựu của các nhà thơ tiền bối hay là những hình bóng-người cha (trong mô hình phức cảm Oedipus của Freud). Các nhà thơ thế kỷ mười chín và hai mươi bị tác động bởi "nỗi lo lắng bị ảnh hưởng" đầy kịch liệt và cái "cảm giác đến sau". Khắc phục được sự què quặt này đòi hỏi việc "đọc trệch đi" [misreading] hay "nắm trệch đi" [misprison, tức là mis-taking] người đi trước".
Bộ bốn cuốn lý thuyết của Bloom là The Anxiety of Influence (1973), A Map of Misreading (1975), Kabbalah and Criticism (1975) và Poetry and Repression (1976). Đó là Bloom nhà phê bình. Ngoài ra Bloom còn đi nhiều đường cơ bản về các tác giả từ cổ điển (trong The Western Canon) cho đến hiện đại (Novelists and Novels và Short story writers and Short stories). Hồi còn đi học ;)) tớ có hí hoáy vẽ cái này, giờ đọc lại chả hiểu gì.
[
đọc anxiety chưa? anh thì lại chẳng khoái ông bờ lùm này tẹo nào
ReplyDeleteEm chưa đọc. Em cũng mới kiếm được bản soft cuốn này.
ReplyDelete